1001 CHUYỆN TIẾNG ỒN CHUNG CƯ :" TIẾNG TRẺ KHÓC CÓ THỂ THÔNG CẢM NHƯNG XIN ĐỪNG HÁT RU DỖ BÉ ĐƯỢC KHÔNG.." KHÔNG BIẾT TIẾNG HÁT KHỦNG CỠ NÀO CHẮC NHƯ CHAIEN NÊN HÀNG XÓM QUÁ ÁM ẢNH PHẢI VIẾT GIẤ
페이지 정보
작성자
Meocon
작성일
18:51
본문
“Tiếng em bé khóc thì không sao… nhưng xin hãy ngừng hát được không. Giọng hát trầm, lớn và vang lên mỗi ngày trong thời gian dài khiến chúng tôi rất mệt mỏi.
Vì phải liên tục đeo tai nghe hoặc nút tai nên viêm tai giữa của chúng tôi cứ tái phát. Tiếng em bé khóc thì có thể hiểu được… trẻ con ai cũng lớn lên bằng tiếng khóc.
Nhưng nếu có thể chú ý việc hát một chút thì chúng tôi thật sự rất biết ơn.Cảm ơn… Chúc năm mới an khang thịnh vượng.”
Điều khiến nhiều người bật cười là câu: “Em bé khóc thì không sao… nhưng làm ơn đừng hát nữa.”
Có vẻ như mỗi lần em bé khóc, người lớn trong nhà lại cất giọng ru con — nhưng tiếng ru ấy lại trở thành “nỗi ám ảnh” của hàng xóm.
Một câu chuyện nhỏ nhưng phản ánh rất rõ văn hóa sống chung cư ở Hàn Quốc: tường mỏng, không gian sát nhau và sự nhạy cảm với tiếng ồn.
Vì phải liên tục đeo tai nghe hoặc nút tai nên viêm tai giữa của chúng tôi cứ tái phát. Tiếng em bé khóc thì có thể hiểu được… trẻ con ai cũng lớn lên bằng tiếng khóc.
Nhưng nếu có thể chú ý việc hát một chút thì chúng tôi thật sự rất biết ơn.Cảm ơn… Chúc năm mới an khang thịnh vượng.”
Điều khiến nhiều người bật cười là câu: “Em bé khóc thì không sao… nhưng làm ơn đừng hát nữa.”
Có vẻ như mỗi lần em bé khóc, người lớn trong nhà lại cất giọng ru con — nhưng tiếng ru ấy lại trở thành “nỗi ám ảnh” của hàng xóm.
Một câu chuyện nhỏ nhưng phản ánh rất rõ văn hóa sống chung cư ở Hàn Quốc: tường mỏng, không gian sát nhau và sự nhạy cảm với tiếng ồn.
댓글 0

