LỜI TH,AN KH,ÓC CỦA LAO ĐỘNG VIỆT NAM RƠI VÀO CTY T,ỒI T,Ệ DO LỜI DỤ DỖ CỦA "NGƯỜI QUEN CỦA MẸ - 1 CÔ DÂU VIỆT LÀM QUẢN LÝ" BỊ ÉP CÔNG VIỆC Đ,ỘC H,ẠI MẮC BỆNH NHƯNG CÔNG TY KHÔNG CHỊU CHO CHUY??
페이지 정보
작성자
Meocon
작성일
06.22 21:27
본문
Một lao động Việt Nam đang làm việc ổn định tại 대구. Công việc tốt, cuộc sống cũng tạm ổn. Thế rồi một người bạn thân của mẹ em ấy - một cô dâu Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc, đang điều hành công ty ở Ansan - liên tục thuyết phục em lên làm việc cho mình.
Bà ấy nói công việc nhẹ, tăng ca nhiều, lương cao hơn. Tin lời người quen thân thiết như người nhà, em quyết định cắt hợp đồng ở Daegu để lên Ansan làm việc.
Thời gian đầu, đúng là em được giao những công việc tương đối nhẹ. Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi.
Em làm trong xưởng sơn. Ban đầu chỉ sơn những chi tiết sắt nhỏ. Sau đó công ty bắt em phải nâng, khiêng và treo những khung sắt lớn, nặng để sơn. Công việc đòi hỏi phải liên tục cúi, nâng, kéo và di chuyển vật nặng.
Trong khi đó em cao 1m74 nhưng chỉ nặng khoảng 50kg. Cơ thể rất gầy, không đủ thể lực và cơ bắp để làm những công việc nặng nhọc như vậy.
Ngày nào em cũng làm việc đến kiệt sức. Mặt tái mét. Tối về đau nhức khắp người, không ngủ được. Ăn cũng không nổi.
Cuối cùng, em bị thoát vị đĩa đệm. Cổ bị gù và đau do phải cúi nhiều trong thời gian dài. Không thể chịu đựng thêm được nữa, em xin được chấm dứt hợp đồng và chuyển nơi làm việc.
Nhưng quản lý "người bạn thân của mẹ em" đã dụ lên đây lại nhất quyết không đồng ý. Bà ấy nói: "Mày nghỉ thì tao phải làm!"
Hóa ra trước đây chính bà ấy làm công việc nặng nhọc đó. Sau khi đưa em vào làm thay, bà ấy không còn phải làm nữa. Vì vậy bà ấy không muốn cho em nghỉ việc.
Em đã nhiều lần khóc lóc, van xin, giải thích về tình trạng sức khỏe của mình. Nhưng bà ấy vẫn kiên quyết từ chối. Đến bây giờ bà ấy còn không thèm nghe điện thoại.
Em viết đơn xin nghỉ việc. Chồng bà ấy cầm tờ đơn nhưng không thèm mở ra xem, chỉ vứt lên bàn rồi bỏ đó.
Ông ta chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Bệnh thật thì cho về hẳn Việt Nam." Không hề lắng nghe em trình bày. Không hề quan tâm đến những đau đớn mà em đang phải chịu đựng.
Hết cách, em phải chụp ảnh đơn xin nghỉ việc cùng các giấy chẩn đoán của bác sĩ gửi qua tin nhắn cho chồng bà ấy và người quản lý công ty.
Đáp lại là sự im lặng hoàn toàn.
Không một lời hồi âm.
Không một câu hỏi thăm.
Không một giải pháp.
Điều khiến em đau lòng nhất không chỉ là sự vô cảm của chủ sử dụng lao động. Mà là người đưa em vào hoàn cảnh này lại chính là bạn thân của mẹ em. Người mà em từng tin tưởng như người thân trong gia đình.
Câu chuyện này một lần nữa cho thấy nhiều lao động di cư đang bị mắc kẹt trong một hệ thống mà ngay cả khi sức khỏe đã suy sụp, họ vẫn không được quyền rời bỏ công việc để tự cứu lấy bản thân mình.
Ngoài triệu chứng bị thoát vị đĩa đệm ở lưng, bị gù ở cổ em còn bị giãn tỉnh mạch ở chân do làm quá sức mình.
Bà ấy nói công việc nhẹ, tăng ca nhiều, lương cao hơn. Tin lời người quen thân thiết như người nhà, em quyết định cắt hợp đồng ở Daegu để lên Ansan làm việc.
Thời gian đầu, đúng là em được giao những công việc tương đối nhẹ. Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi.
Em làm trong xưởng sơn. Ban đầu chỉ sơn những chi tiết sắt nhỏ. Sau đó công ty bắt em phải nâng, khiêng và treo những khung sắt lớn, nặng để sơn. Công việc đòi hỏi phải liên tục cúi, nâng, kéo và di chuyển vật nặng.
Trong khi đó em cao 1m74 nhưng chỉ nặng khoảng 50kg. Cơ thể rất gầy, không đủ thể lực và cơ bắp để làm những công việc nặng nhọc như vậy.
Ngày nào em cũng làm việc đến kiệt sức. Mặt tái mét. Tối về đau nhức khắp người, không ngủ được. Ăn cũng không nổi.
Cuối cùng, em bị thoát vị đĩa đệm. Cổ bị gù và đau do phải cúi nhiều trong thời gian dài. Không thể chịu đựng thêm được nữa, em xin được chấm dứt hợp đồng và chuyển nơi làm việc.
Nhưng quản lý "người bạn thân của mẹ em" đã dụ lên đây lại nhất quyết không đồng ý. Bà ấy nói: "Mày nghỉ thì tao phải làm!"
Hóa ra trước đây chính bà ấy làm công việc nặng nhọc đó. Sau khi đưa em vào làm thay, bà ấy không còn phải làm nữa. Vì vậy bà ấy không muốn cho em nghỉ việc.
Em đã nhiều lần khóc lóc, van xin, giải thích về tình trạng sức khỏe của mình. Nhưng bà ấy vẫn kiên quyết từ chối. Đến bây giờ bà ấy còn không thèm nghe điện thoại.
Em viết đơn xin nghỉ việc. Chồng bà ấy cầm tờ đơn nhưng không thèm mở ra xem, chỉ vứt lên bàn rồi bỏ đó.
Ông ta chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Bệnh thật thì cho về hẳn Việt Nam." Không hề lắng nghe em trình bày. Không hề quan tâm đến những đau đớn mà em đang phải chịu đựng.
Hết cách, em phải chụp ảnh đơn xin nghỉ việc cùng các giấy chẩn đoán của bác sĩ gửi qua tin nhắn cho chồng bà ấy và người quản lý công ty.
Đáp lại là sự im lặng hoàn toàn.
Không một lời hồi âm.
Không một câu hỏi thăm.
Không một giải pháp.
Điều khiến em đau lòng nhất không chỉ là sự vô cảm của chủ sử dụng lao động. Mà là người đưa em vào hoàn cảnh này lại chính là bạn thân của mẹ em. Người mà em từng tin tưởng như người thân trong gia đình.
Câu chuyện này một lần nữa cho thấy nhiều lao động di cư đang bị mắc kẹt trong một hệ thống mà ngay cả khi sức khỏe đã suy sụp, họ vẫn không được quyền rời bỏ công việc để tự cứu lấy bản thân mình.
Ngoài triệu chứng bị thoát vị đĩa đệm ở lưng, bị gù ở cổ em còn bị giãn tỉnh mạch ở chân do làm quá sức mình.
댓글 0

