Du học không phải là con đường dành cho tất cả mọi người nhưng nếu cậu chọn nó, hãy chuẩn bị cho cả ánh sáng lẫn khoảng lặng.
페이지 정보
작성자
Meocon
작성일
2025.12.10 21:32
32 조회
본문
Chào mn,
Có bao giờ các cậu cảm thấy việc du học Hàn Quốc giống như một hành trình "phiên dịch" không? Tớ biết, đối với nhiều du học sinh Việt Nam, việc đặt chân vào một chương trình học ở Hàn Quốc dù là song ngữ hay thuần Hàn đã là một thành tựu lớn. Nhưng sau vài tuần, tớ nhận ra một sự thật: thành công học thuật ở đây không chỉ là hiểu tài liệu, mà là hiểu được cách kiến thức đó được truyền đạt, được nói, và được viết qua lăng kính của hai nền văn hóa và hai ngôn ngữ khác nhau.
Có những tối ngồi trước màn hình, tớ tự hỏi: “Mình có đang làm đúng không? Du học Hàn có thật là lựa chọn dành cho mình không?”
Mấy câu hỏi kiểu vậy không đến từ chuyện học khó hay trời lạnh, mà đến từ cảm giác… đang cố hết sức nhưng vẫn thấy mình bé xíu giữa một môi trường quá nhanh, quá chuẩn mực, quá khác với nơi mình lớn lên.
Nhiều du học sinh Việt Nam ở Hàn Quốc cũng kể rằng họ từng đứng trước ý nghĩ dừng lại, không phải vì yếu đuối mà vì chưa tìm thấy chỗ để tựa vào. Có những ngày làm bài không xong, thuyết trình hụt hơi, chat nhóm không hiểu ai nói gì, rồi tự nhiên thấy bản thân… vô dụng một cách khó tả.
Cũng có những khoảnh khắc tưởng như nhỏ xíu phát âm sai một từ, dùng nhầm kính ngữ, hiểu nhầm yêu cầu bài tập nhưng đủ để cả ngày hôm đó mình chỉ muốn trốn vào chăn và biến mất.
Tớ nghĩ cái đau nhất không phải là bị chê, mà là cảm giác không biết bao giờ mình mới “bắt kịp” được.
Và rồi mình bắt đầu hoài nghi mọi thứ:
– liệu cố thêm nữa có khác đi không?
– liệu mình có phù hợp với nơi này?
– hay tất cả chỉ là một cú liều đầy ngây thơ của tuổi trẻ?
Nhưng lạ một điều: ngay cả trong những lúc muốn buông nhất, vẫn có một phần rất nhỏ trong mình—nhỏ đến mức nghe cũng không rõ—nói rằng “thử thêm lần nữa đi.”
Không phải vì tự tin, mà vì nếu dừng lại bây giờ… thì mọi nỗ lực từng có sẽ không biết đặt vào đâu.
Nếu cậu đang cân nhắc du học ở Hàn Quốc, tớ không muốn tô màu hồng.
Hành trình này có lúc sáng, có lúc tối, và đôi khi tối đến mức mình không phân biệt được hướng nào mới đúng. Nhưng chính những mảng tối đó lại khiến những ngày bình thường trở nên có giá trị hơn.
Du học không phải là con đường dành cho tất cả mọi người nhưng nếu cậu chọn nó, hãy chuẩn bị cho cả ánh sáng lẫn khoảng lặng.
Và nếu một ngày nào đó cậu thấy hoài nghi bản thân… thì biết rằng mọi du học sinh Việt Nam ở Hàn Quốc đều đã từng đứng ở đúng vị trí đó, chỉ khác nhau ở chỗ: mỗi người chọn tiếp tục vì một lý do riêng.
Còn cậu, nếu bước vào hành trình này cậu sẽ chọn tiến hay dừng lại?
Có bao giờ các cậu cảm thấy việc du học Hàn Quốc giống như một hành trình "phiên dịch" không? Tớ biết, đối với nhiều du học sinh Việt Nam, việc đặt chân vào một chương trình học ở Hàn Quốc dù là song ngữ hay thuần Hàn đã là một thành tựu lớn. Nhưng sau vài tuần, tớ nhận ra một sự thật: thành công học thuật ở đây không chỉ là hiểu tài liệu, mà là hiểu được cách kiến thức đó được truyền đạt, được nói, và được viết qua lăng kính của hai nền văn hóa và hai ngôn ngữ khác nhau.
Có những tối ngồi trước màn hình, tớ tự hỏi: “Mình có đang làm đúng không? Du học Hàn có thật là lựa chọn dành cho mình không?”
Mấy câu hỏi kiểu vậy không đến từ chuyện học khó hay trời lạnh, mà đến từ cảm giác… đang cố hết sức nhưng vẫn thấy mình bé xíu giữa một môi trường quá nhanh, quá chuẩn mực, quá khác với nơi mình lớn lên.
Nhiều du học sinh Việt Nam ở Hàn Quốc cũng kể rằng họ từng đứng trước ý nghĩ dừng lại, không phải vì yếu đuối mà vì chưa tìm thấy chỗ để tựa vào. Có những ngày làm bài không xong, thuyết trình hụt hơi, chat nhóm không hiểu ai nói gì, rồi tự nhiên thấy bản thân… vô dụng một cách khó tả.
Cũng có những khoảnh khắc tưởng như nhỏ xíu phát âm sai một từ, dùng nhầm kính ngữ, hiểu nhầm yêu cầu bài tập nhưng đủ để cả ngày hôm đó mình chỉ muốn trốn vào chăn và biến mất.
Tớ nghĩ cái đau nhất không phải là bị chê, mà là cảm giác không biết bao giờ mình mới “bắt kịp” được.
Và rồi mình bắt đầu hoài nghi mọi thứ:
– liệu cố thêm nữa có khác đi không?
– liệu mình có phù hợp với nơi này?
– hay tất cả chỉ là một cú liều đầy ngây thơ của tuổi trẻ?
Nhưng lạ một điều: ngay cả trong những lúc muốn buông nhất, vẫn có một phần rất nhỏ trong mình—nhỏ đến mức nghe cũng không rõ—nói rằng “thử thêm lần nữa đi.”
Không phải vì tự tin, mà vì nếu dừng lại bây giờ… thì mọi nỗ lực từng có sẽ không biết đặt vào đâu.
Nếu cậu đang cân nhắc du học ở Hàn Quốc, tớ không muốn tô màu hồng.
Hành trình này có lúc sáng, có lúc tối, và đôi khi tối đến mức mình không phân biệt được hướng nào mới đúng. Nhưng chính những mảng tối đó lại khiến những ngày bình thường trở nên có giá trị hơn.
Du học không phải là con đường dành cho tất cả mọi người nhưng nếu cậu chọn nó, hãy chuẩn bị cho cả ánh sáng lẫn khoảng lặng.
Và nếu một ngày nào đó cậu thấy hoài nghi bản thân… thì biết rằng mọi du học sinh Việt Nam ở Hàn Quốc đều đã từng đứng ở đúng vị trí đó, chỉ khác nhau ở chỗ: mỗi người chọn tiếp tục vì một lý do riêng.
Còn cậu, nếu bước vào hành trình này cậu sẽ chọn tiến hay dừng lại?
댓글 0

